Tuy rằng nói như vậy, nhưng trong lòng Vũ Sương Nhi vẫn không yên, ngay vào lúc biết mình không giết được Lăng Nhược Nhược, nàng đã biết Lăng Nhược Nhược sẽ đại phản công, ả sẽ không bỏ qua cho mình.
“Vương phi, Vương gia và Lăng Nhược Nhược đang đi về hướng biệt viện của chúng ta. Vương phi, làm sao bây giờ?” Uyển Ngữ vừa nghe nhà hoàn bên ngoài truyền đến tin này liền vội vàng đến báo.
Vũ Sương Nhi sửng sốt, chẳng lẽ nhanh như vậy đã tìm Vương gia khởi binh vấn tội? Nàng phải đối phó thế nào? Phải làm sao đây? Nếu nàng thật sự bị trị tội, vậy phải làm sao mới tốt?
“Vương phi, mau nghĩ biện pháp a.” Uyển Ngữ thấy Vũ Sương Nhi không nói lời nào, vội vàng gọi, nàng sắp bị hù chết rồi, đang nghĩ xem hiện tại nên trốn hay là không trốn.
“Ngươi ngồi yên đó cho bổn vương phi, đừng để lộ ra sơ hở, bổn vương phi đều có đối kế.” Vũ Sương Nhi phẫn nộ quát, rất bất mãn tính nhát gan sợ chết của Uyển Ngữ, hiện tại nội tâm nàng vừa hoảng vừa loạn, nàng ta còn ở đây to nhỏ khiến mình thêm phiền.
Uyển Ngữ nghe vậy, hoảng sợ không dám nói tiếp, trở nên thu liễm, đem nỗi bất an đặt sâu trong nội tâm, nàng chỉ là một nha hoàn, Vũ Sương Nhi muốn nàng chết, nàng sẽ phải chết.
Sửa sang dung nhan mình một chút, nhìn gương đồng phản chiếu lại trang dung tinh xảo của mình, Vũ Sương Nhi thật sâu hít một hơi, nàng sẽ không dễ dàng bị đả bại như vậy, nàng là Vũ Sương Nhi, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527364/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.