“Con tên gì?” Thái Hậu vẻ mặt từ ái hỏi, ôm lấy thân mình nhỏ nhắn của bé, đặt lên đùi mình.
Bé mị mị cười với bà, vui tươi hớn hở nói: “Hoàng thái thái, cục cưng tên là Chí Tôn Bảo, là mẹ đặt tên cho cục cưng. Mẹ nói, cục cưng là bảo bối đáng yêu nhất, thông minh nhất trong thiên hạ.” Nũng nịu lời nói, dễ nghe đồng âm, thực khiến người ta thích a.
Chí Tôn Bảo? Thái Hậu nghiêng đầu ngẫm nghĩ, không tiếng động nở nụ cười, tên cục cưng lấy thật hay, dạy cũng tốt lắm, bà mới ngồi với bé được một chốc đã thấy rất thích bé.
“Cục cưng ngoan quá.” Bà nhịn không được khích lệ, dùng mặt dán vào khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.
“Cục cưng cũng thích hoàng thái thái.” Bé khanh khách cười không ngừng, mặt mày hớn hở càng khiến bé thêm đáng yêu.
Thái Hậu ôm bé, yêu thích không buông tay, vừa đút bánh cho bé ăn, vừa cho bé uống nước trà. Bé chép chép cái miệng nhỏ nhắn, vui vẻ bất diệc nhạc hồ.
Sau đó, bà lại tự mình đem bé vào phòng ngủ của mình ngay cách vách, gọi người mang rất nhiều món đồ nhỏ ngộ nghĩnh tới, bao gồm ngọc như ý, kim khóa, tặng bé rất nhiều thứ tốt.
Cục cưng cũng thực thích vị thái thái trước mắt, bởi vì bà không những xinh đẹp, lại còn đặc biệt tốt với bé. Từ ăn uống đến đồ dùng, bé vừa mới đến, bà đã lập tức tặng bé không biết bao nhiêu thứ.
“Thái thái, cục cưng chơi với thái thái a.” Bé thấy bà đối tốt với mình, mắt to nhanh như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527358/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.