“Ai da, cục cưng thật đáng yêu.”
“Cục cưng rất đẹp.”
“Trời ạ, cục cưng thật nhu thuận a.”
“Chưa gặp qua đứa nhỏ nào thông minh như vậy.”
“Khó trách Thái Hậu yêu thương Tiểu Vương gia như vậy, vừa thấy cục cưng liền thấy bé thực tri kỷ.”
……
Trong Vị Ương Cung của Thái Hậu, sáng sớm liền vọng ra tiếng khen tặng thất chủy bát thiệt, giống như có một bầy chim tước tụ hợp với nhau. Bất quá, trong tẩm cung Thái Hậu lúc này quả thật có một bầy chim tước. Bầy chim tước này là một đống nữ nhân. Các nàng hoa lệ, xinh đẹp, phú quý và quyền thế. Đương nhiên, các nàng chính là phi tần của Hoàng Thượng.
Bé rúc vào người Thái Hậu, cười tủm tỉm nhìn các nữ nhân trước mặt, vui vẻ nghe các nàng tán dương mình. Bất quá bé cao hứng không phải vì các nàng tán dương, mà vì bé hôm nay sắp được chèo thuyền, buổi tối còn có thiệt nhiều đồ ăn ngon.
Từ khi bé vào hoàng cung, lập tức quên phứt đám người Tát Hoàn lên chín tầng mây. Thái Hậu yêu thương bé, xem bé như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay, phủng trong tay sợ nát, hàm trong miệng sợ tan, trân trọng hơn cả bản thân mình.
Thái giám cung nữ cũng như vậy, hầu hạ bé còn chu đáo hơn cả Hoàng Thượng và Thái Hậu, đối đãi bé lại là cung kính vạn phần, chỉ sợ chọc bé mất hứng. Cũng may, bé không có thói hư gì, ngược lại đối đãi bọn họ phi thường lễ phép, hơn nữa luôn tươi cười, cái miệng nhỏ lại rất biết nói ngọt, thành công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527359/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.