Bé thực ngoan, cũng thực nghe lời, tuổi còn nhỏ đã trải qua nguy hiểm, cũng may, Lăng Nhược Nhược luôn dùng phương thức hiện đại để giáo dục, cho nên bé tuy còn nhỏ nhưng đặc biệt thành thục.
Bé im lặng ngồi, ngay cả Vương công công đều cảm thấy rất kỳ quái, vì thế vội vàng cười nói: “Tiểu Vương gia không cần khẩn trương, Thái Hậu tốt lắm.”
“Gia gia, Thái Hậu thái thái thực cô đơn sao? Cục cưng sẽ chơi với bà, làm cho bà vui vẻ khoái hoạt.” Bé cười tủm tỉm nói, bé phải dũng cảm, mẹ đã nói, chỉ người dũng cảm mới có thể bảo hộ mẹ, cho nên bé phải dũng cảm, thực dũng cảm mới được.
Vương công công nghe vậy, trợn mắt há hốc mồm rất nhiều, trong lòng lại tán thưởng không thôi, cách nói chuyện lẫn phong thái của đứa nhỏ này đều rất hào phóng, có thể thấy được mẫu thân bé dạy rất có cách a. Hắn đối bé yêu thích kìm lòng không được càng thêm sâu sắc, cảm thấy đứa bé này đáng yêu vô cùng.
“Thái Hậu nhất định sẽ rất vui.” Hắn dám khẳng định, ngay cả một người nghiêm khắc bất cẩu ngôn tiếu như Thái Hậu cũng sẽ thích bé, đứa nhỏ này phỏng chừng tiền đồ vô lượng a.
Một đường đi thẳng, đến hoàng cung, lại đổi kiệu, chậm rãi hướng tới tẩm cung của Thái Hậu tẩm, chỉ chốc lát sau, liền đi tới Vị Ương Cung của Thái Hậu.
Lúc này Thái Hậu đã sớm ngồi đoan chính ở chủ vị, tuy rằng bà biết đến sự tồn tại của, nhưng bởi vì Lăng Nhược Nhược, nên bà thật khó mà xem trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527357/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.