Nhàm chán.
Thực nhàm chán.
Thật sự nhàm chán.
Rất…… Nhàm chán.
Ngồi trên chủ vị trong Ninh Vương phủ, nàng nhàm chán nhận những người trong vương phủ đến ra mắt, trong đó đương nhiên bao gồm cả tên tổng quản vương phủ hôm nọ.
“Bái kiến Vương phi.” Sắc mặt của tổng quản hiển nhiên không được tốt cho lắm, không biết là do nhìn thấy nàng nên rất kinh ngạc, hay là trong lòng còn sợ hãi vì đã lên mặt với nàng hôm ở tửu phường.
“Không dám nhận, ta không phải Vương phi của các ngươi.” Nàng nhẹ nhàng nhấp một miệng trà, nhíu mày nói. Vừa tiến vương phủ, Tát Hoàn liền gọi tới một đống người, nói phải gọi nàng là Vương phi.
Tổng quản không dám hé răng, trên mặt lúc xanh lúc trắng, nhìn rất thú vị. Hắn cúi đầu, hai tay chụm lại, nhìn có vẻ đang rất kinh sợ.
“Vương phi, nô tài không dám, nô tài không dám.” Trên trán tổng quản chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, hắn thậm chí không dám lấy tay lau. Không biết vì cái gì, hắn sợ Lăng Nhược Nhược, còn sợ hơn so với Vương gia.
Lăng Nhược Nhược nhìn hắn chằm chằm, không nói lời nào, tên cẩu nô tài này, nàng đã sớm nhìn ra bộ mặt của hắn lúc ở tửu phường, đối với loại người này, nàng không thể có nổi một nửa cảm tình.
“Hừ.” Nàng hừ hắn một cái, xem như cảnh cáo.
Sau đó nàng ngồi ngay ngắn lại, đợi.
***
Khi Vũ Sương Nhi biết Lăng Nhược Nhược vào cửa, mà còn là do Tát Hoàn mời đến, nàng tức giận đi tới đi lui trong phòng, vò nát khăn tay trong tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527294/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.