Vũ Sương Nhi rất không muốn gặp Lăng Nhược Nhược, vì nữ nhân này đến là giành lão công* với mình. Có ai rộng lượng đến mức đi gặp tình địch của mình, nhất là khi nàng lại là lão bà chính thức nha!
* Lão công = chồng; lão bà = vợ
“Vương phi, đừng như vậy. Nếu để Vương gia biết, hắn sẽ mất hứng.” Uyển Ngữ đi theo sau Vũ Sương Nhi đang nổi giận đùng đùng, lo lắng nói.
“Ta mặc kệ! Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì là ta phải đi gặp nàng, mà không phải nàng thỉnh an ta? Đã vậy còn mang theo một thằng con rơi!” Nàng không thể không tức giận, không thể giữ nổi bình tĩnh, vừa đi vừa lầm bầm tức giận.
Uyển Ngữ hết chỗ nói rồi, nàng biết Vương gia làm như vậy là không đúng, càng biết vị Vương phi mới kia không có nửa điểm giáo dưỡng, còn không coi ai ra gì, quá mức kiêu ngạo.
“Vương phi, Uyển Ngữ nghĩ là ngài rang chịu ủy khuất một chút đi.” Uyển Ngữ chỉ có thể không ngừng an ủi nàng, sợ nàng gây ra chuyện gì khiến Tát Hoàn mất hứng.
Kỳ thật Vũ Sương Nhi có thể có biện pháp gì. Nàng chỉ có thể lầm bầm, chỉ có thể nổi giận, đến khi xuất hiện trước mặt Tát Hoàn, nàng sẽ lại ngoan ngoãn, không dám gì chọc giận hắn.
Chỉ chốc lát sau, hai người đã đến biệt viện mà Tát Hoàn an bài riêng cho Lăng Nhược Nhược. Biệt viện này vốn là của Tát Hoàn, đây là nơi lớn nhất, tốt nhất, xinh đẹp nhất trong toàn bộ vương phủ, hơn nữa còn là nơi mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527295/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.