Lăng Nhược Nhược hiện tại rất muốn chạy trốn. Nàng đi lòng vòng trong phòng, không còn tâm tình gì, chỉ lo nghĩ cách nào để chạy trốn. Nhưng nàng sầu não nhận ra, nàng trốn không thoát. Toàn bộ gia sản của nàng đều ở đây, nhất thời căn bản không thể rời đi.
Nàng buồn rầu ngồi trong phòng, không nghĩ ra cách nào. Nàng nghĩ, nếu chạy trốn, mang theo một già một trẻ, một thân gia sản, trốn không kịp, chạy không xa. Với lại, nàng không muốn làm chuyến làm ăn lỗ vốn này, phải bỏ đi biết bao nhiêu thứ, nàng rất đau lòng a.
“Mẹ, phụ vương nói muốn đón chúng ta trở về.” Bé còn chưa ngủ, hắn ngoan ngoãn tắm rửa xong, đi vào phòng nhìn thấy nàng mặt mày sầu lo, liền chạy tới chỗ nàng.
Nhắc tới chuyện này, nàng thật không vui chút nào. Kể từ khi Tát Hoàn nói những lời đó, trong phủ nàng như bị trọng binh che kín. Khắp tiền phủ hậu viện, cửa lớn cửa nhỏ, trong tường ngoài tường, ngay cả cái ổ chuột cũng có người canh giữ. Nàng có chạy đằng trời!
Bé nhìn ra nàng không vui, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn rầu nhăn lại, lắc lắc tay nàng: “Mẹ, phụ vương đối xử tốt với chúng ta, chúng ta chỉ là đến chơi nhà hắn, không nhất định phải ở lại a.” Bé thật rất muốn được đi chơi một chuyến.
Lăng Nhược Nhược ôm lấy bé, biết lúc này không thể trốn, thôi thì việc gì đến thì cứ đến, đi bước nào tính bước đó, dù sao trong thế giới này, nàng không sợ ai, ai dám khi dễ nàng, nàng liền khi dễ lại.
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527293/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.