Lăng Nhược Nhược bạo rống một tiếng như tiếng sấm giữa trời quang, đem ai nấy cao thấp trong Quý phủ sợ hãi, sợ nàng hai lần ba lượt chọc giận Ninh Vương, toàn Quý phủ này sẽ không có kết cục tốt.
Đang lúc mọi người đang hết sức lo lắng đề phòng, Tát Hoàn lại làm mọi người há hốc mồm khi không lộ ra một chút tức giận biểu tình, vẫn như cũ tươi cười rạng rỡ. Mọi người thấy vậy đều ngầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời lại tăng thêm sự kính nể và hâm mộ đối với nữ chủ nhân nhà mình.
“Ngươi không đi cũng phải đi, ngươi đi cũng phải đi.” Tát Hoàn nhàn nhã nói, bàn tay ôm bé không hề buông ra, còn quay sang cười tươi với bé một cái.
Bé không hiểu giữa bọn họ có sóng ngầm dữ dội, chỉ thấy Tát Hoàn cười với mình, cũng ngẩng đầu từ trong lòng hắn vội vàng lộ ra nụ cười thiên chân vô tà.
Lăng Nhược Nhược tức giận đến nói ra không ra lời, nhưng nàng chỉ giận dữ trong chốc lát, lập tức liền tỉnh táo lại. Hai ngày này nàng suy nghĩ rất nhiều, cổ đại không thể so với hiện đại, không có khái niệm ngang hàng, nàng nếu lại phản kháng lần nữa, chỉ sợ sẽ thật sự chọc giận hắn, bản thân mình sẽ mất nhiều hơn được.
Tát Hoàn thấy nàng không nói lời nào, sắc mặt cũng không còn kém như vậy, thầm nghĩ nàng đã thông suốt, hoặc đã thỏa hiệp, trong lòng thập phần cao hứng.
“Cục cưng, ngày mai phụ vương sẽ đến đón các ngươi về vương phủ, phụ vương sẽ chuẩn bị cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527292/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.