Từ sau chuyến ăn cơm dã ngoại, Lăng Nhược Nhược cảm thấy phi thường không ổn, cực kì không ổn, thập phần không ổn. Vì sao ư? Vì bên ngoài Quý phủ có thêm rất nhiều người, nhưng lại đứng ở trước cửa nhà nàng, đuổi cũng không đi.
Nàng giận, bởi vì tất cả người ở bên ngoài đều là quan binh, hơn nữa trên người còn có một cái chữ Ninh thật to, không cần hỏi cũng biết, hiển nhiên là đội nhân mã của Ninh Vương.
Mà chuyện khiến người ta tức giận nhất là, hễ nàng đi đâu, bọn họ liền đi theo đó, cứ như là đi theo dõi nàng. Nàng giận đến giương nanh múa vuốt, tiến lên chất vấn bọn họ, bọn hắn rất vô tội nói là Vương gia phân phó, bọn họ không có biện pháp.
Ngày hôm sau, Tát Hoàn tới, lúc ấy Lăng Nhược Nhược đang cùng người nhà ăn cơm, hắn thấy liền không khách khí ngồi xuống, ăn cơm với bọn họ.
“Ngươi cút cho ta, tới nhà ta để làm gì?” Đang lúc bực mình không có chỗ phát, thấy hắn cư nhiên xem mình như chủ nhân, nàng giận quá quát lên, không thèm kiêng nể ai hết.
Tát Hoàn phát hiện mình tập mãi thành thói quen, một chút cũng không giận. Hai ngày qua hắn về vương phủ, không gặp nàng, ngược lại có chút nhung nhớ, nay nàng mắng mình, hắn không những không tức giận, mà còn có một loại cảm giác đánh là thân mắng là yêu, khiến hắn vui rạo rực a!
May mắn Lăng Nhược Nhược không biết suy nghĩ lúc này của hắn, bằng không có lẽ nàng sẽ lấy dây thắt cổ, hoặc đập đầu vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527291/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.