Lúc Lê Diễn ở nhờ yên tĩnh đến nỗi không thể yên tĩnh hơn được nữa, ban ngày hiếm lắm Tạ Văn Tinh mới thấy mặt hắn, ban đêm thì khỏi nói, cơ bản là chẳng thấy được bóng người.
Nói là ở nhờ, mà Lê Diễn càng giống như đang kiếm một cái cớ để trốn không phải đi xem mắt, như chính miệng hắn nói, mẹ hắn thích Quan Hạc, hắn liền lấy Quan Hạc ra làm bia đỡ đạn.
Lúc bác sĩ vật lí trị liệu đến, vừa hay Lê Diễn cũng ở nhà. Thấy bác sĩ kiểm tra tay Tạ Văn Tinh, hắn liền đem điện thoại giơ lên trước mặt Tạ Văn Tinh.
"Đây cô gái này, có đẹp không?"
Tạ Văn Tinh nhìn qua, "Chín phần."
Lê Diễn cười khà khà, "Tôi cũng thấy thế, cuối cùng thì lần này mẹ tôi cũng tìm cho tôi một người ảnh giống với thực, cô gái này chỗ nào cũng tốt, mỗi tội là một fangirl. Tôi cảm thấy trong lòng cổ chỉ có thần tượng, không có chỗ cho tôi."
"Fan của ai?"
"Hình như tên Hạ gì gì đó... Tôi cũng không nhớ lắm, chẳng phải idol đều na ná nhau sao?"
"Vẫn có chút khác biệt," Tạ Văn Tinh cười: "Anh đừng có nói vậy trước mặt người ta."
Cậu vừa cười với Lê Diễn xong, bác sĩ vật lí trị liệu bỗng nhiên nói: "So với trước đây, tình trạng tay của cậu nghiêm trọng hơn rồi."
Câu nói này làm cả Lê Diễn và Tạ Văn Tinh đều ngẩn người. Lê Diễn hơi nhíu mày, chậm chạp hỏi một câu, "Tay cậu ta bị sao vậy?"
"Hình như có tích dịch," bác sĩ vật lí trị liệu hỏi: "Gần đây cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-hon-anh-mot-cai/1306749/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.