Trong tình huống như vậy mà còn nhịn được nữa thì cũng chỉ có thánh nhân, Quan Hạc biết mình không phải.
Anh không rút chìa khóa.
*
"Em đau..."
"Xin lỗi." Giọng Quan Hạc rất trầm, còn khàn khàn. Sau khi thỏa mãn hiếm lắm anh mới thấy có chút áy náy.
Bởi bộ dáng Tạ Văn Tinh quá thảm.
"Là anh không đúng mực," Quan Hạc nhẹ nhàng thay cậu lau nước mắt: "Lần sau sẽ không như vậy nữa."
Tạ Văn Tinh có chút hoảng hốt cười cười, một hồi lâu sau, cậu nhỏ giọng nói: "Thật sự rất đau..."
"Đau ở đâu?"
Tạ Văn Tinh không phản ứng, Quan Hạc hỏi lại một lần. Đôi mắt mới khóc qua nhìn anh lâu thật lâu, Tạ Văn Tinh chậm rãi chỉ một chỗ.
Quan Hạc nhìn chỗ cậu chỉ, biểu cảm trên mặt thay đổi.
Cậu chỉ vết thương trên tay phải, dù kĩ thuật của bác sĩ Thẩm có tốt mấy, thì với vết thương dài như vậy vẫn để lại một vết sẹo mờ mờ, tay Tạ Văn Tinh đang để trên vết sẹo.
Quan Hạc cho là vết thương trên tay cậu nặng thêm: "Sao vậy? Bây giờ cánh tay đau?"
"Thì là... Rất đau." Tạ Văn Tinh nở nụ cười, dường như cảm thấy câu hỏi của anh rất kì quái.
"Lúc chơi game có đau không?"
Tạ Văn Tinh ừ một tiếng, rồi lại phủ nhận. Giọng cậu quá nhỏ, Quan Hạc phải để cậu lặp lại một lần mới hiểu Tạ Văn Tinh muốn nói gì.
Cậu nói,
Lúc ở Trùng Khánh, tay em rất đau.
Quan Hạc ngơ ngác.
"Lúc thủy tinh rạch tay em, kì thực em hơi sợ khi nhìn thấy máu. Tại sao hắn lại rạch tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-hon-anh-mot-cai/1306748/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.