Nói chuyện với Lê Diễn xong, Tạ Văn Tinh nắm điện thoại một lúc.
Do dự hồi lâu, cậu mở một tệp ở trong máy tính ra, dò lại một lượt thứ có ở trong đó.
Đây là một phần nhạc cậu viết hồi năm ba đại học để mang đi thi, lúc cho giảng viên xem thử, giảng viên nổi tiếng yêu cầu cao hiếm lắm mới khen cậu, còn giúp cậu sửa vài chỗ. Chắc đối phương thấy bài này khá hay, lúc thi xong có ý định giúp cậu, mà cậu lại khéo léo chối từ.
Giảng viên ngạc nhiên hỏi nguyên nhân, đến bây giờ Tạ Văn Tinh còn nhớ đến cái cảnh mình đứng trong phòng làm việc, ngượng ngùng từ chối ý tốt của đối phương, nhưng lại rất kiên định: "Bài hát này em viết cho một người, em cảm thấy mình viết vẫn chưa đủ tốt, nhạc có thể đổi, lời cũng chưa viết, em muốn sau này viết lại, rồi thử..."
Giảng viên nhìn cậu kiên quyết như thế cũng không ép nữa. Mà đối phương không biết, bài hát này Tạ Văn Tinh thức trắng ba đêm để viết, lúc viết ngơ ngơ ngác ngác, trong lòng trống rỗng.
Năm Tạ Văn Tinh học năm ba cũng trùng hợp là lễ kỉ niệm một trăm năm ngày thành lập trường cấp ba, cho dù ngày thành lập trường mọi người cũng đang học, mà trước đó một tháng, lớp trưởng và giáo viên chủ nhiệm đã thông báo cho bọn họ phải về tham dự, không chỉ bọn họ, mà cả đàn anh đàn chị đã tốt nghiệp nhiều năm cũng sẽ quay về.
Tạ Văn Tinh không định đi, mà đám Giang Diệu nói luôn với cậu là bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-hon-anh-mot-cai/1306750/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.