Trong ký túc xá im lặng dần dần dâng lên cảm giác khô nóng, tiếng thở dốc thô nặng của Ninh Trăn đánh vào màn nhĩ yếu ớt của Giang Lê.
Bộ dáng hiện tại của Ninh Trăn rất dọa người.wattpadtien161099
"Không có gì." Ninh Trăn hít sâu một hơi dùng tay lau đi mồ hôi của mình, "Thuốc mỡ màu đỏ này trị vết bầm trên da rất tốt, tay của anh chạm vào thuốc mỡ có cảm giác hơi nóng thôi."
Giang Lê hơi ngây người, thì ra Ninh Trăn cũng cảm giác được vừa rát vừa nóng giống như cậu sao?
Cậu yên lặng quay đầu lại, dựa vào trên giường không rầm rì nữa.
Sau năm phút, Ninh Trăn kéo quần lót lên cho Giang Lê sau đó ra ngoài ban công rửa tay.
Giang Lê nghe ban công truyền đến tiếng nước, cắn răng cắn vào gối đầu, không cho tiếng rên rỉ đau đớn truyền ra.
Lát sau, Ninh Trăn bưng theo một thau nước vào, nói: "Em đứng không nổi thì cũng đừng đi tắm nữa, để anh lau người cho em."
Giang Lê rầu rĩ lên tiếng: "A, cảm ơn anh."
Ninh Trăn rất chịu khó vắt khăn lau người cho Giang Lê, nhàn nhạt nói: "Em sau này thành thật một chút đi, chỉ cần nghe lời là được."
"Tôi rất nghe lời." Giang Lê bất mãn lầu bầu nói, "Nếu không phải anh đè lên người tôi, tôi cũng đâu có như hiện tại. A, a... anh nhẹ thôi.... Rát!"
Khăn lông mềm mại trong tay của Ninh Trăn dùng sức mà cọ qua hạt đậu của Giang Lê, khí thế của cậu lập tức tắt ngủm, cả người cũng từ từ đỏ lên.
"Anh, anh đùa giỡn lưu manh."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117393/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.