#tien161099
Đệm ngồi đột nhiên bị rút ra, Giang Lê chưa kịp phản ứng lại mông đã ngồi thẳng xuống ghế, đau đến mức nước mắt tràn bờ.
Ninh Trăn biết cậu là người sĩ diện, không chịu được cảnh mình khóc trước mặt người ngoài, vội vàng ôm đầu Giang Lê vào lòng, bàn tay che lại đôi mắt đang khóc của cậu.
“A, đệm cao cấp có khác, thoải mái ghê luôn.”wattpadtien161099
Chu Kính Sơn đặt mông ngồi lên đệm, đột nhiên phát hiện không khí xung quanh có hơi thấp, ngơ ngác ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ninh Trăn mặt đen như đáy nồi.
Trái tim nhỏ bé của Chu Kính Sơn nhảy lên hai cái, sợ đến mức muốn ngừng đập.
“Còn không chịu đưa lại cho em ấy!” Giọng nói Ninh Trăn lạnh lùng đầy ý tứ cảnh cáo.
Chu Kính Sơn run rẩy đưa đệm lại cho Giang Lê, cũng liên tục khom lưng cúi đầu xin lỗi, Giang Lê vươn tay run rẩy cầm lấy, Chu Kính Sơn liền xoay người chạy đi trong nháy mắt.
Giang Lê hít mũi, cố gắng không chảy nước mắt nữa, từ chối ý tốt của Ninh Trăn, mạnh mẽ mà nâng cái mông nhỏ đang bị đau của mình lên, tự mình ngồi xuống đệm, sau đó cúi đầu rầu rĩ đọc sách, không lên tiếng.
Ninh Trăn nhìn cái đầu đang cúi của Giang Lê, giơ tay xoa xoa mái tóc đen nhánh của cậu, an ủi nói: “Không sao, trưa về anh xoa xoa cho em.”
Giang Lê trầm mặc gật đầu, nghiêm túc đọc sách, một bộ dáng không muốn nói chuyện.
Dây thần kinh đau nhạy hơn người khác cũng rất khổ, sơ y va chạm thôi là đã chảy nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117394/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.