Giang Lê giống như con chó nhỏ bị ướt, đáng thương hề hề mà nhìn ra cửa.
Ngay khi nhìn thấy Ninh Trăn xuất hiện, mắt của Giang Lê liền sáng lên.
“Sao thế?” Ninh Trăn vừa đóng cửa vừa hỏi.
Giang Lê rầu rĩ nói: “Chu Kính Sơn có lòng tốt giúp tôi đăng ký nhảy cao, danh sách cũng đem nộp rồi, làm sao bây giờ?”
“Đại hội thể thao mùa xuân?” Giọng Ninh Trăn nghe rất lạnh nhạt, nghe vào tai rất đáng tin, làm cho người khác không nhịn được ỷ lại hắn.
“Đúng vậy, đột nhiên bị tham gia. Tuần sau là bắt đầu rồi.” Giang Lê buồn rầu nói, “Tôi cũng không thể tìm người khác để thay. Ở Thất Trung tôi nổi tiếng như thế, đến lúc tham gia, người ra sân không phải là tôi, toàn trường sẽ cho rằng tôi gian lận đó.”
“Vậy bỏ quyền đi.” Ninh Trăn nhàn nhạt nói.
Ninh Trăn đối với đại hội thể thao mùa xuân không có hứng thú, đi thẳng đến trước bàn đem đồ lấy từ nhà đặt lên bàn.
Giang Lê nằm trên giường nghe tiếng động đi tới đi lui của Ninh Trăn, trong lòng cũng hơi khó chịu. Nhưng nghe Ninh Trăn nói xong, ngay lập tức lấy lại tinh thần.
Im lặng cả 1 giờ 30 phút, không có ai nói chuyện với cậu, Giang Lê nhịn đến không chịu nổi rồi, thật sự rất muốn cãi nhau một ngày một đêm với Ninh Trăn.
“Làm như thế sao mà được?” Giang Lê líu ríu nói, “Thân là một giáo bá nổi tiếng trong trường, mặt mũi không cho phép tôi được làm như vậy.”
“Là đàn ông, chỉ có chết hoặc là thắng ở trên chiến trường”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117392/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.