7 phút 46 giây.
Ở trên giường Bùi Lĩnh duỗi lưng một cái, cong chân ngồi dậy. Rõ ràng là ngồi quay lưng với Bùi Lĩnh nhưng Tần Trì Dã ngồi trên bàn học đã biết Bùi Lĩnh đã giải đề xong: “7 phút 46 giây, nhanh hơn so với dự tính 8 phút.”
“Điều này thể hiện, tôi còn thông minh hơn so với tưởng tượng của tôi.” Giọng điệu của Bùi Lĩnh mang theo vài phần đắc ý.
Một chút cũng không làm cho người ta ghét bỏ, ngược lại, Tần Trì Dã càng thích Bùi Lĩnh như vậy.
Ở nơi Bùi Lĩnh không nhìn thấy, khóe môi Tần Trì Dã nhếch lên, tiếp tục chuyên tâm làm bài, trong khi Bùi Lĩnh nằm trên giường, bắt đầu phân tích đề vừa rồi với Moore Vector, dĩ nhiên kết quả là cậu thắng.
Chỉ chênh lệch 1.5 điểm.
Moore vector: [Lại là cậu thắng]
Học bá bá của mày: [Chỉ chênh nhau có 1.5 điểm, anh cũng rất lợi hại, dĩ nhiên không bằng tôi]
Moore vector: […]
Moore vector: [Cậu đi học không có bạn bè gì đúng không? Nói chuyện thì như muốn ăn đòn, còn đặt cái tên như thế này nữa]
Học bá bá của mày: [Làm anh thất vọng rồi, bởi vì có cái mặt đẹp nên có thể tùy hứng, ai nấy đều gọi tôi là học thần]
Moore vector: [Gọi là học thần cũng không có gì, trước đây tôi học cấp Ba cũng là học thần]
Học bá bá của mày: [Ồ, không chỉ có thể, tôi còn có bạn trai]
Moore vector: [Cậu là con gái sao?]
Moore vector: [Xin lỗi, không kịp phản ứng]
Moore vector: [Cậu thông minh như vậy hẳn là sẽ không bị lừa, bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207982/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.