Tần Trì Dã cười ngu ngơ, mất đi dáng vẻ lạnh lùng của trùm trường. Nhưng Bùi Lĩnh lại thích dáng vẻ thế này.
Bùi Lĩnh xếp đồ qua một bên, tiện tay mở hộp bánh đậu xanh ra, cả người lắc lư nói: “Cậu ăn thử một chút không?”
“Đều cho cậu cả.” Tần Trì Dã nở nụ cười, vẻ lạnh lùng cũng bị xua tan đi, lại bổ sung một câu, “Còn có quà cho nhà cậu, nhà bà ngoại nữa, tôi đều mua cả rồi.”
Bùi Lĩnh cười không nhặt được mồm, má lúm đồng tiền cũng lộ ra.
“Còn những người khác thì sao?”
“Tôi đã gửi giao hàng rồi, ngày mai sẽ đến.” Tần Trì Dã lập tức đáp lại.
Bùi Lĩnh càng vui vẻ hơn nữa, cầm lấy bánh đậu xanh rồi gặm một nửa, lời nói cũng có chút mơ hồ: “Để tôi ăn thử xem nào, ồ ngon đấy ~” Sau đó lại đưa một nữa còn lại sang bên kia.
Tần Trì Dã nhất thời ngây người, cũng không biết nên làm gì.
“Ngon lắm đó, không quá ngọt, mà vị đậu xanh cũng rất rõ ràng.” Bùi Lĩnh tỏ ý, “Tay tôi mỏi cả rồi, nhanh lên đi, cậu còn chưa rửa tay đâu.”
Tần Trì Dã chồm người tới ăn hết phần còn lại, cười càng như thằng khờ, lại cảm thấy mình quá ngu, giả bộ lạnh lùng nói: “Tôi, tôi đi rửa tay.” Sau đó liền chạy trối chết.
Ăn phần Bùi Lĩnh đã cắn, đây chẳng phải là —–
Gián tiếp, hôn môi sao!
Lỗ tai Tần Trì Dã lập tức đỏ lên, máu nóng như tăng tốc trong cơ thể. Hắn nhìn bản thân qua tấm gương trong phòng vệ sinh, cật lực dùng hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207981/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.