Buổi chiều tan học.
Lý Hữu Thanh dẫn đầu, gõ lên cánh cửa một tiếng: “Tìm Bùi Lĩnh.”
“Bùi thần, lão nhị lớp 1 tìm cậu.” Tôn Chiêu ngồi trước gọi một tiếng.
Mấy người sau lưng Lý Hữu Thanh đang nén cười, Lý Hữu Thanh nhìn cánh cửa, muốn chịu đựng người sau lưng nhưng thật sự nhịn không được, quay đầu cười nói: “Cười đủ chưa.”
Sau đó mấy người nén cười lập tức cười ha ha.
Lớp 1 và lớp 2 vốn nước sông không phạm nước giếng, tuy rằng có mâu thuẫn nhưng chỉ là những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, cho đến buổi sáng hôm nay Trịnh bới móc lớp 1 phạt Bùi thần tạm dừng lớp thi đua, lớp 2 lập tức dâng lên danh dự tập thể, thay Bùi Lĩnh bày tỏ bất bình.
Lớp 2 cảm thấy Trịnh bới móc đây là cố ý gây sự, muốn để cho lớp 1 thêm một vị trí. Tên tuổi của Lý Hữu Thanh không ai là không biết, Tôn Chiêu cố ý gọi “Lão nhị” buồn nôn Lý Hữu Thanh. Đây cũng là có mang thù.
“…” Bùi Lĩnh nghe được tiếng cười ha ha cũng muốn xấu hổ giùm Lý Hữu Thanh, trước tiên nói với Tôn Chiêu: “Lý Đình tìm cậu.”
Tiên Tôn Chiêu lập tức đi tìm Lý Đình.
“Cậu thật sự không tham gia Cúp Trí Tuệ sao?” Lý Hữu Thanh hỏi.
Bùi Lĩnh liếc nhìn đám người sau lưng Lý Hữu Thanh, đều là những bạn học lớp 1 trong lớp thi đua, có đôi khi buổi tối hay cùng nhau thảo luận đề: “Nếu đi là muốn tôi xin lỗi.”
“Nếu như tôi chịu nhượng bộ thì cái danh Bùi thần coi như xong.”
“Tôi bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207980/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.