Tần Trì Dã sửng sốt mở to mắt, Bùi Lĩnh hơi lui người về phía sau.
“Hoặc là kinh hãi.” Ánh mắt Bùi Lĩnh vẫn luôn nhìn chằm chằm Tần Trì Dã nói.
Khoảng cách hai người không gần nhưng hơi thở của Tần Trì Dã nóng rực, đầu óc cũng rối tung căn bản không còn năng lực phán đoán. Máu trong người hắn dường như đổ dồn lên mặt, cả khuôn mặt đều đỏ bừng.
Nhưng theo bản năng vẫn trả lời Bùi Lĩnh.
“Kinh hỉ.”
“Là kinh hỉ.”
Còn lặp lại tận hai, khuôn mặt đỏ chót, giọng điệu vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng.
Bùi Lĩnh nở nụ cười, ở trong chăn nơi Tần Trì Dã không nhìn thấy, bàn tay nắm chặt âm thầm thả lỏng. Cậu cũng là lần đầu tiên làm chuyện này, sao có thể không khẩn trương được chứ.
“Tớ…” Bùi Lĩnh vừa mở miệng, nói được một chữ.
Tần Trì Dã vươn tay ra che miệng Bùi Lĩnh lại, ánh mắt khẩn thiết, có chút sốt ruột, nói: “Chuyện này có thể để tôi nói được không?”
Đôi mắt mèo nhỏ tròn xoe, linh động, gật đầu.
Tần Trì Dã bỏ tay ra, lòng bàn tay cũng trở nên nóng rực, dường như còn đụng vào đôi môi mềm mại của Bùi Lĩnh. Tim hắn bắt đầu đập liên hồi, độ ấm vẫn còn, hắn không biết nên để tay mình ở nơi nào, có chút cứng đờ đặt ở bên ngoài chăn.
“Tôi, tôi…” Mới lên tiếng, hắn phát hiện giọng nói của mình hơi khàn khàn, vừa nghe đã hiểu là do đâu. Tần Trì Dã cũng không sợ mất mặt xấu hổ, vừa rồi trải qua hết những chấn động khiến hắn không còn tâm tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207983/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.