Nửa đêm, Lý Ban đột nhiên thức giấc, quay sang bên cạnh lại không thấy Hà Phương đâu.
Con bé giật thót mình, vội vàng bò xuống giường đi tìm cô, nhưng căn phòng trọ tồi tàn này nhỏ như thế mà không sao tìm được bóng Hà Phương. Lý Ban vô cùng sợ bị bỏ lại một mình, sau một hồi cuống cuồng mới mở cửa chạy sang phòng tìm Đình Việt.
Cánh cửa bằng gỗ rẻ tiền cách âm không tốt, Lý Ban vừa định đưa tay lên gõ thì lại nghe một vài tiếng thở gấp hỗn độn từ bên trong truyền ra, thỉnh thoảng còn có cả tiếng chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu lên kẽo kẹt giống như có ai đang vận động ở trên. Lý Ban không phải chưa từng những loại chuyện có âm thanh như thế này, toàn thân c.hế.t sững như bị sét đánh.
Hiểu được Hà Phương bây giờ đang ở đâu, trái tim Lý Ban bỗng chốc như bị một mũi thương nhọn xuyên thẳng qua, nó kinh ngạc đến mức phải bụm miệng thật chặt mới không thể kêu lên, đau đớn từ trong tim dần dần lan đến từng thớ thịt, dần dần chạm cả vào đáy lòng.
Nó đứng chờ ở cửa rất lâu, rất lâu, nhưng chờ mãi thì những tiếng kẽo kẹt vẫn chưa từng ngừng lại. Cuối cùng, Lý Ban đành lặng lẽ quay người đi về phòng. Dù đã trùm chăn kín đầu nhưng những âm thanh ân ái ấy vẫn không thể nào xua đi được, giống như vẫn từ căn phòng bên cạnh xuyên thẳng qua tai Lý Ban.
Nó không chịu nổi, cắn chặt môi khóc một trận ngon lành!
Lý Ban
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518040/chuong-24.html