Buổi trưa, Hà Phương cùng Đình Việt lại tiếp tục lang thang trong trấn, cô đi thẳng đến cuối trấn như lời Lý Ban kể nhưng vẫn không tìm được ngôi nhà nào khả nghi, cuối cùng đành nhàm chán ngồi ở vệ đường nghịch mấy chiếc lá cây khô.
“Ba ngày trôi qua rồi, anh đoán xem, bọn anh Long đã đến được đây chưa?”.
“Có thể là chưa”. Đình Việt đút tay vào túi quần, đứng chắn ánh nắng chiếu đến người Hà Phương: “Hoặc cũng có thể đã đến rồi nhưng chưa gặp được anh Lý”
Cô cau mày ngước lên nhìn anh: “Tại sao lại nói thế?”
“Ở trong thị trấn có nhiều tai mắt của anh Lý, nếu bọn anh Long đến, chắc chắn sẽ báo cáo lại với hắn về chúng ta”. Ngừng lại một lát, Đình Việt mới nói tiếp: “Ba ngày vừa rồi tôi và em đi lung tung trong trấn vẫn không bị nghi ngờ, vậy thì chỉ có hai lý do đó thôi”
Hà Phương bỗng dưng hiểu ra, lúc chạy trong cánh rừng giáp biên giới bọn anh Long không có điện thoại, hắn không liên lạc được với anh Lý nghĩa là không báo cáo được tình hình. Hai người có thể bình an vô sự đi lại khắp thị trấn nhỏ này, chắc chắn là do anh Lý chưa biết chuyện.
Như vậy, nghĩa là bọn anh Long chưa đến!
Cô tủm tỉm cười: “Đúng vậy, bọn anh Long vẫn chưa đến, hoặc là chưa gặp được anh Lý”.
Đình Việt gật đầu, cũng cho lại cô một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng người đàn ông này khi cười có lẽ còn đẹp hơn cả muôn vàn ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518038/chuong-25.html