Bên ngoài là một đám người băm trợn, bọn chúng liếc Đình Việt một cái rồi láo liên nhìn vào trong phòng: “Có thấy một cô gái khoảng 15, 16 tuổi chạy vào đây không?”.
Hà Phương lúc này đã kéo một quai áo trễ xuống, để lộ ra bờ vai vừa trắng vừa mảnh khảnh, cô nhổm đầu dậy gắt gỏng: “Có chuyện gì đêm hôm đến làm phiền người ta thế? Mới vừa làm được nửa hiệp, bà đây còn chưa được sướng đủ”.
Tên mặt rỗ thấy trên giường có phụ nữ, ăn nói lại thô tục, nghĩ cô cũng là người vùng này nên quát: “Tao hỏi có thấy người của tao chạy vào đây không?”
“Không biết”. Hà Phương uể oải đáp: “Mất người thì đi chỗ khác mà tìm, vào nhà nghỉ thế này chỉ có đàn ông đè phụ nữ, rảnh hơi đâu mà đi trông người cho ông”.
Trần Cương bực bội chửi tục một tiếng, đẩy Đình Việt đứng chắn ở cửa ra rồi xộc thẳng vào phòng. Hắn xông đến giường, túm lấy chăn trên người Hà Phương quăng đi, thấy cô chỉ có một mình, quần áo xộc xệch, đẹp đến kinh diễm, hắn chỉ có thể nuốt khan một ngụm nước bọt.
Đình Việt thấy hắn nhìn chằm chằm Hà Phương mới xông lại, cầm chăn phủ thẳng lên người cô, kín bưng từ đầu đến chân. Anh trừng mắt nói: “Làm gì thế?”.
Trần Cương hừ lạnh một tiếng, cũng không dám trắng trợn nhìn người phụ nữ của kẻ khác mà chỉ chửi bậy: “M.ẹ nó, tìm người, không thấy à?”
“Đúng người không?”. Anh cười nhạt: “Không đúng thì biến đi chỗ khác”.
“Chưa tìm đủ”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518043/chuong-23.html