Hà Phương đã bị đánh đến nằm bẹp dưới sàn, vốn nghĩ hôm nay sẽ phải bỏ mạng tại đây, nhưng chốc lát sau đột nhiên lại cảm thấy cơn mưa gậy dừng lại. Xung quanh loáng thoáng có tiếng lộn xộn như ai đó đánh nhau, cô gắng gượng ngẩng đầu lên, vào giờ khắc ấy, chỉ thấy một bóng dáng thẳng tắp nhòe đi trong ánh sáng.
Nắm đấm trên tay anh liên tiếp giáng xuống sườn mặt của A Văn, từng tiếng từng tiếng quyết tuyệt, cứng rắn và lạnh lùng. Đình Việt lúc này đã nổi giận đến cực điểm, chân anh ghì chặt ngực của A Văn, cứ thế dùng toàn bộ sức mạnh của mình trút xuống người hắn.
Suốt cả quá trình anh không hề lên tiếng, chỉ có A Văn trào máu miệng kêu lên. Nhưng dáng người đó Hà Phương không thể nào nhận sai được. Cô vừa hoảng hốt vừa vui mừng, miệng mấp máy gọi tên anh:
“Việt…Bác sĩ Việt”.
Động tác của anh hơi khựng lại, A Văn nhân cơ hội này rối rít van xin: “Đừng… đừng đánh nữa… đừng…”.
“Mẹ k.iếp”.
Vừa rồi hắn còn hùng hổ đánh đập Hà Phương, vậy mà bây giờ lại như một con kiến sắp bị Đình Việt bóp c.hế.t. Anh hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đạp mạnh vào ngực hắn, A Văn không chịu được một đòn này của anh, lập tức lăn ra ngất xỉu.
Đình Việt ném hắn xuống đất rồi đi thẳng về phía Hà Phương, giây tiếp theo, anh ôm cô vào lòng: “Hà Phương”
“Tôi…”
“Tôi ở đây”. Anh dõng dạc nói từng chữ, cánh tay vững chãi nhưng mềm mại bao bọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518035/chuong-27.html