Trong khoảnh khắc Hà Phương dùng cơ thể mình nhào lên chắn viên đ.ạn bay đến, Đình Việt cũng ngay lập tức ngồi sụp xuống. Vốn dĩ hành động của con người không thể so được với tốc độ của s.ú.ng đạn, nhưng nhờ có lực níu khi xoay người của cô, Đình Việt gần như vừa ngồi vừa ngã, viên đ.ạn kia sượt qua mái tóc anh, để lại một cảm giác bỏng rát rần rần trên da đầu.
Đình Việt chống cả hai tay xuống đất, gân cổ cuồn cuộn nổi lên, gồng toàn bộ sức lực để giữ Hà Phương trên lưng: “Em đ.iên rồi đấy à?”.
Bên tai vẫn là những tiếng đùng đoàng của s.ú.ng nổ, đạ.n bay vi vút trên đầu hai người. Hà Phương không có thời gian bận tâm đến chuyện anh nổi nóng, nghiến răng nói: “Mau đưa s.ú.ng cho tôi”.
“Gì?”.
“Súng của tên lính canh ban nãy”. Cô bám chặt lấy cổ anh, vừa rồi cuống quá không nhớ rõ, nhưng lúc này mới chợt nhận ra Đình Việt cũng có s.ú.ng: “Anh cõng tôi không rảnh tay, tôi ngồi trên lưng anh dễ dùng s.ú.ng hơn, mau đưa sú.ng cho tôi”.
Cô vừa nói xong thì có tiếng A Bình vang lên: “Bắn vào bụi cây, m.ẹ k.iế.p, bọn chúng trốn trong bụi cây”.
Đám đàn em hô “Vâng” một tiếng rồi lập tức cầm s.ú.ng lao về phía hai người, bước chân xồng xộc của chúng dẫm lên cây cối, nhanh chóng kề đến gần, Đình Việt nghe thấy liền có cảm giác sống lưng mình lạnh toát.
Tình cảnh bây giờ của hai người chẳng khác gì ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần anh cử động thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518033/chuong-28.html