Hà Phương chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp ‘phụ huynh’ của Đình Việt, cũng không có ý muốn nịnh nọt lấy lòng gia đình anh. Cô vốn định lịch sự chào hỏi vài ba câu, nhưng Trần Nguyệt Hoa tỏ thái độ khó chịu như vậy, Hà Phương cũng không muốn niềm nở nữa.
Cô nói: “Người mà bác quan tâm là con trai bác, cho nên cháu nghĩ bác nên chờ Việt để hỏi xem anh ấy coi cháu là gì thì sẽ có câu trả lời chính xác hơn”.
Câu trả lời này làm Trần Nguyệt Hoa lập tức sửng sốt, bà nhướng mày nhìn người phụ nữ quần áo rách tả tơi trước mặt, dù bề ngoài có chút thê thảm nhưng ánh mắt lại kiên định không một chút nao núng, giống như chẳng hề biết e dè hay sợ hãi trước bất cứ điều gì.
Trần Nguyệt Hoa có hơi mất tự nhiên, kéo cao khăn quàng cổ lông chồn chắn gió từ bờ sông thổi đến, nói: “Nghe nói ý tưởng vào thôn tìm bọn bắt cóc người qua biên giới là cô đưa ra? Còn kéo con trai tôi đi cùng để nó đến nông nỗi này?”
Mặc dù Trần Nguyệt Hoa không nhắc đến chuyện ai nói, nhưng Hà Phương cũng có thể đoán được người đó là ai. Cô cười đáp: “Đúng là cháu muốn vào thôn tìm mấy đứa trẻ con suýt bị bắt cóc. Nhưng Việt là một người trưởng thành, anh ấy biết tự cân nhắc đúng sai, vả lại, cứu người là việc tốt”. Ngừng một lát, cô mới nói thêm: “Anh ấy là người tốt, cho nên mới không ngại nguy hiểm đi cứu mấy đứa trẻ”.
“Cô biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518029/chuong-30.html