Sau mấy ngày lưu lạc ở trong rừng, thân thể Lý Ban cũng bị thương nhiều chỗ, nó kiệt sức, vừa lao ra đường đã ngất xỉu. Đình Việt kiểm tra mạch đập trên cổ Lý Ban, thấy vẫn có nhịp đập yếu ớt mới quay đầu nhìn Hà Phương:
“Vẫn còn sống”.
“Chúng ta đưa nó đi bệnh viện”. Cô đặt tay Lý Ban xuống, vội vàng đứng dậy: “Em mở cửa xe cho anh”.
Đình Việt gật đầu, nhanh chóng bế Lý Ban lên, đặt nó lên xe rồi lái đến bệnh viện. Ở địa phương nghèo nàn giáp biên này, bệnh viện vẫn là những dãy nhà cũ kỹ, tường bong tróc khắp nơi, tuy nhiên lúc vào tới khu cấp cứu thì Đình Việt lại trông thấy rất nhiều máy móc hiện đại, hình như là mới được nhà nước cấp đến.
Đình Việt bế Lý Ban đặt xuống giường, lại kéo tay Hà Phương tiến lên phía trước: “Bác sĩ, hai người này đều bị thương. Người lớn thì gãy xương sườn số 9, có thương tích một số phần mềm. Người nhỏ bị mất nước, suy kiệt thể lực. Cần kiểm tra tổng thể cho cả hai”.
Một vị bác sĩ trông có vẻ nhiều tuổi đẩy gọng kính lên, nhìn cho rõ ba người trước mặt, đặc biệt là Đình Việt: “Cậu cũng bị thương, sao không nói đến tình hình của mình?”
“Cháu chỉ bị thương nhẹ thôi ạ”
Ánh mắt vị bác sĩ già đó nhìn xuống đôi tay của anh, ở đó là từng khớp xương thon dài, không những rất đẹp mà còn sạch sẽ. Người này, không giống dân lao động bình thường.
Ông ta hỏi: “Biết chẩn đoán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518027/chuong-31.html