Hà Phương được đưa đến đồn cảnh sát thẩm vấn ngay trong đêm. Suốt cả quá trình cô khăng khăng không chịu nói gì, đến khi một công an trẻ trông thấy năm đầu ngón tay tím đen của cô mới hỏi: “Cô bị thương à?”.
Hà Phương mặt không cảm xúc nói: “Lâm Hạo có bị bắt không?”.
Người công an trợn mắt: “Gì cơ?”
“Tôi hỏi người tôi đánh có bị bắt không? Hắn cũng gây rối trật tự công cộng”.
Người công an kia nhìn đi nhìn lại cô một lượt, cảm thấy người phụ nữ này đúng là quái gở. Theo bình thường, một cô gái sau khi gây rối trật tự công cộng, lên đồn công an sẽ phải run như cầy sấy, hỏi gì khai nấy. Nhưng Hà Phương không những suýt đánh c.hế.t người mà còn không biết hối cải, vẫn cố chấp hỏi gã kia có bị bắt như cô không.
Người công an hừ khẽ một tiếng: “Nếu như hắn có gây rối trật tự công cộng hay xâm phạm tính mạng, sức khỏe của người khác thì hắn cũng sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”.
“Hắn đánh bạn tôi”. Nhớ đến Đình Việt, trái tim Hà Phương lại thêm một lần đau nhói: “Dùng đá đ.ập vỡ đầ.u, mục đích của hắn là muốn g.iế.t người”.
“Chúng tôi sẽ thẩm vấn sau khi hắn tỉnh lại. Còn bây giờ, cô khai báo đàng hoàng cho tôi. Sự việc lúc đó như thế nào?”.
Hà Phương không quan tâm đến vế phía sau, chỉ ngước đôi mắt không cảm xúc lên nhìn người kia, đáp: “Có công an canh giữ ở phòng bệnh của hắn không?”
Người công an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518015/chuong-38.html