Lâm Hạo ăn mặc rách rưới bẩn thỉu, đầu tóc rối bù trông như một kẻ đ.iê.n, hắn gần như mất hết lý trí xông lại định g.iế.t c.hế.t Hà Phương, nhưng vừa cử động thì đã bị Đình Việt đạp mạnh một cái.
Lâm Hạo không đọ được với sức mạnh của anh, cả người bắn ra xa vài mét, con d.a.o đang cắm ngập trong thịt Đình Việt cũng theo đó đột ngột rút ra, đau đến mức phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Hà Phương hoảng hốt hét lên: “Việt”
Anh nghiến răng cố chịu đựng cảm giác đau, quay đầu nhìn cô nói hai chữ: “Chạy mau”.
Hà Phương nhìn m.áu chảy thành dòng trên tay anh, cảm thấy chạy không nổi.
Cô gằn giọng nói: “Em không chạy”. Sau đó vội vã quay đầu nhìn xung quanh, tìm được một viên đá to cách đó một quãng, liền nhặt nó để ăn thua đủ với Lâm Hạo.
Mà hắn lúc này cũng đã lồm cồm bò dậy, thấy Đình Việt đứng chắn trước Hà Phương thì lại tiếp tục cầm d.ao xông tới, nhắm thẳng vào cổ anh dồn toàn lực bổ xuống.
Đình Việt đã ngay lập tức nghiêng người tránh đi, anh không có nổi thời gian rịt chặt vết thương trên cánh tay, mỗi lần cử động đều kéo theo rất nhiều máu vung vãi. Đình Việt lùi về sau vài bước, gầm một tiếng: “Lâm Hạo, mày đ.iên rồi à?”.
Hai mắt đỏ hắn ngầu, hét to: “Phải, ông mày đ.iên rồi. Bị con đàn bà của mày bức đ.iên rồi”.
“Cô ấy đã tha mạng cho mày”. Anh vừa nói, vừa xoay người trái phải, né từng nhát d.a.o
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518017/chuong-37.html