Nhìn thấy Nguyệt An nước mắt rơi lã chã, Trịnh Lâm Phong hết sức luống cuống. Anh giơ tay lên tính lau nước mắt cho cô, nhưng cảm thấy không ổn bèn buông tay xuống.
"Này, đừng khóc nữa được không? Tôi chỉ là hơi lớn tiếng, có trách mắng hay đánh gì cô đâu." Giọng Lâm Phong hạ xuống, gần như là van nài, xin Nguyệt An đừng khóc nữa.
Nguyệt An nhìn thấy sắc mặt luống cuống của Lâm Phong thì tiếng khóc cũng nhỏ dần. Cô chớp đôi mắt còn đọng nước trên mí mắt mà nhìn anh.
Thấy cô cuối cùng cũng nín khóc, mặt Lâm Phong có chút nghệch ra, thở phào ra nhẹ nhõm.
Thấy vậy, Nguyệt An không nhịn được mà phì cười một tiếng.
Thấy cô cười, anh thẹn quá hóa giận, lớn giọng hỏi: "Cười gì? Mới đó còn khóc, giờ lại cười. Nguyệt An, cô khó hiểu quá rồi đấy."
Thấy bản thân chọc cho anh giận, Nguyệt An vội bịt miệng lại liên tục lắc đầu. Mặc dù vậy, trong mắt cô vẫn nhàn nhạt ý cười.
Không hiểu sao, hiện tại cô không cảm thấy sợ anh như lúc đầu nữa.
Thấy cô đối diện với bộ mặt hung dữ của anh không những không sợ mà còn có thể cười, khiến cho tâm tình anh vô cùng thoải mái.
Khóe môi Lâm Phong thoáng nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhẹ. Anh giơ lên bàn tay, thô lỗ vò đỉnh đầu Nguyệt An đến mức rồi tinh rối mù rồi nói: "Không khóc nữa? Không khóc nữa vậy thì về lớp, vào tiết rồi."
Nói rồi, Lâm Phong xoay người bước đi trước, vừa đi anh vừa lẩm bẩm: "Đồ mít ướt."
Nguyệt An bước theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-song-sinh-bi-an/1791473/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.