Sau khi đưa tiễn Mạnh Tự, ta bị Thượng Quan Lan cưỡng ép lôi lên xe ngựa đi Lạc Dương.
Lúc sửa soạn ở cửa Thẩm phủ, ta cứ cảm thấy cả người gượng gạo, vô thức nhìn xung quanh chỉ thấy được đỉnh đầu trầm lặng của các ảnh vệ, không hề nhìn thấy nhân viên khả nghi. Ta lại nhìn phu xe, vươn tay định sờ xem hắn có đeo mặt nạ gì hay không, bị Thượng Quan Lan đập một cái vào lưng: "Đừng nhìn nữa Anh Tử, hắn không đến."
Ta hơi buồn bực: "Tại sao hắn không đến? Không phải hắn rất thích lặng lẽ đi theo ta sao?"
Thượng Quan Lan không ngờ ta hỏi như vậy, sửng sốt hồi lâu mới nói: "Hiện giờ là sáng sớm, hắn phải lên triều hội, làm sao đến tiễn ngươi được?"
Ta bừng tỉnh ngộ: Thì ra là thế! Hôm nay hắn có triều hội!
Mang thai một lần ngốc ba năm, ta đã quên chuyện này rồi.
Tiểu Xuyên vác hành lý cùng thím đi tới. Thím hơi có vẻ mệt mỏi, không ngừng xoa bóp eo.
Ta hỏi thị bị làm sao, thím buồn bực hất đầu nói: "Còn chẳng phải do khuê nữ con gây ra. Tiểu nha đầu này đúng là giỏi hành, nhất định bắt ta ôm đong đưa nửa canh giờ mới dỗ ngủ được. Eo ta sắp rời ra rồi."
Tiểu Xuyên thì rất vui vẻ: "Diêu Diêu thật xinh xắn, đệ chưa bao giờ thấy em bé đáng yêu như vậy."
Mặc dù thím đau lưng nhưng cũng không nịn được bật cười: "Quậy phá chút cũng rất tốt, khỏe mạnh."
Hôm qua ta ở nhà nghỉ ngơi, thím và Tiểu Xuyên vào cung thăm Hòa Hi. Ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571204/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.