Đương lúc tinh thần ngẩn ngơ, ta không ý thức được khoảng cách giữa ta và Mạnh Tự vượt quá giới hạn quân thần nên có, chỉ cảm thấy sau lưng hơi ớn lạnh, dường như có một ánh mắt u oán nhìn chằm chằm vào ta.
Ta cảm giác không được tự nhiên, thế là đứng dậy chạy tới đầu thuyền.
Vừa đi tới đầu thuyền, đúng lúc trông thấy một con chim nước ngốc di chuyển theo mạn thuyền. Con chim kia trông rất đẹp, lông trắng muốt kết hợp với một điểm màu đen giữa trán, đang chậm rãi bơi bên hồ.
Mạnh Tự nhìn thoáng qua nói: "Đây là chim nuôi ở điền trang, bình thường ăn cá con mà lớn, không sợ người."
Ta nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nó, không hiểu sao nhớ tới dáng vẻ lúc Hòa Hi ngây ngốc, không nén được cười.
Tính nghịch ngợm nổi lên, ta hơi ngứa tay, muốn bắt nó lên chơi đùa một phen.
Ta dùng tay ra hiệu "Bà đây muốn tiến lên, huynh chú ý yểm hộ" với Mạnh Tự.
Mạnh Tự lĩnh hội tinh thần, khoát tay ra hiệu ta yên tâm mạnh dạn tiến lên.
Bị bệnh tốt chính ở điểm này, có thể tùy hứng một cách ngay thẳng. Người bên cạnh chỉ muốn để ngươi vui vẻ mà sẽ không thô bạo can ngăn ngươi.
Lan can thuyền mộc lan không cao, ta bước một chân ra ngoài lan can dễ như trở bàn tay, rồi nhanh chóng đưa cả người ra.
Bởi vì lúc còn bé thường xuyên làm chuyện tinh nghịch kiểu này, toàn bộ động tác của ta tỏ ra hết sức quen thuộc. Chỉ mới trong nháy mắt, ta đã ngồi xổm ở đầu thuyền,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571203/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.