Từ ngày đó tỉnh lại trở đi, ta mơ mơ hồ hồ ở Mạnh phủ. Thím hỏi Phạm thái y bao giờ có thể chuyển ta về nhà, Phạm thái y trả lời: Bệnh nặng mới khỏi, tốt nhất là không nên di chuyển.
Thái y tỏ thái độ, Hoàng đế ngầm đồng ý. Mặc dù thím cảm thấy ta ở trong nhà vị hôn phu trước có hơi kỳ quặc nhưng vẫn không nói gì thêm.
Điều thần kỳ hơn là vị hôn phu trước của ta - bạn học Mạnh Tự, không hiểu sao y trở thành người hầu chuyện ta, mỗi ngày đến bên giường ta nói chuyện phiếm cho ta đỡ buồn.
Thỉnh thoảng y tan ca thì do Thượng Quan Lan và Giang ngự sử thay thế. Ba người như một tiểu phân đội cố vấn tâm lý, đồng tâm hiệp lực, tận tụy phục vụ ta.
Nhưng năng lực nghiệp vụ của ba người lại hết sức chênh lệch.
Mạnh Tự đương nhiên không cần phải nói, trời sinh là một hạt giống làm hầu chuyện tốt. Nói chuyện với y chỉ cảm thấy như một cơn gió mát mơn man qua mặt, khiến cho lòng người yên bình ấm áp.
Giang ngự sử hơi kém hơn một bậc, nhưng cái miệng hỗn và khiếu hài hước của hắn bù đắp thiếu hụt khả năng đồng cảm với tâm lý của phái nữ.
Trong ba người, không chuyên nghiệp nhất chính là Thượng Quan Lan nữ sĩ.
Lúc Lý Tư Diễm tuyên nàng đến Mạnh phủ, Thượng Quan Lan còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Kết quả vừa vào cửa, trông thấy tình cảnh ta phát bệnh trầm uất, nằm trên giường rơi lệ, nàng lập tức bị đả kích sụp đổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571202/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.