Trong thời gian tạm ở nhà cô cô, ta như trở về thời kỳ thiếu nữ không buồn không lo.
Tính cách cô cô ta giống thím, nhưng quan niệm của hai người lại chênh lệch rất lớn. Thím cảm thấy suy cho cùng thân phận bây giờ của ta đã khác, mọi việc không nên để ta tốn sức, cho nên chỉ nuôi ta một cách cẩn thận, không khác gì cách Lý Tư Diễm nuôi ta.
Cô cô ta thì khác, cô kế thừa cảm giác sứ mệnh kỳ quặc của người Thẩm gia chúng ta, nói cách khác chính là vô cùng yêu công việc.
Ngày thứ hai ta tới, cô dậy thật sớm, gõ cửa ta rầm rầm. Tiểu Chi nghiêng người đón cô vào nhà, sợ sệt gọi một tiếng "bà cô". Cô cô ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ túm ta từ trong chăn ra, nói: "Sáng bảnh mắt ra rồi ngủ cái gì mà ngủ. Dậy, đi làm cùng cô cô!"
Ta mơ màng ngái ngủ, mơ quay về năm đó bị Tố Hành cưỡng chế xốc chăn lên.
Thấy cô cô hành động như thế, không chỉ là Tiểu Chi, ngay cả các ám vệ nằm sấp trên đầu tường cũng ngơ rồi.
Từ khi ta bắt đầu trầm uất đến nay, mọi người đều dịu dàng nhỏ nhẹ với ta, sợ câu nào làm ta tổn thương. Hành vi thô bạo như vậy của cô cô ta đã lâu chưa từng thấy.
Dượng bị vợ quản chặt, ở đằng sau vỗ tay bôm bốp: "Y Y anh dũng! Y Y thật tuyệt!"
Y Y chính là nhũ danh của cô cô ta, nhũ danh của nhà ta ưa chuộng từ láy.
Thục Thục bê chậu rửa mặt đi ngang qua, hớn hở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571205/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.