Theo như thím ta nói, nữ tử mang thai không phải một chuyện nhẹ nhàng.
Có người ốm nghén đến đau không muốn sống, có người ăn ô mai như ăn cơm, thậm chí sau khi sinh bị trầm uất nặng. Thím nói có một lần thị đi thăm một muội muội bà con xa hậu sản. Muội muội kia ánh mắt đờ đẫn, nhìn thấy thị thì đột nhiên khóc, nói làm sao bây giờ biểu tỷ, muội muốn bóp chết đứa bé này.
Lúc ấy thím còn là thiếu phụ mới cưới, bị tình hình này dọa cho suýt nữa ngã từ trên giường xuống, một dạo sinh ra bóng ma với việc sinh đẻ.
Ta yên lặng nghe thị kể chuyện: "Cho nên thím chỉ sinh một mình Tiểu Xuyên?"
"Cũng không phải vậy." Thím nói: "Chủ yếu là thể trạng thím con không tốt, sinh một đứa đã suýt nữa chết trong phòng sinh, không dám thêm lần nữa. Nói thật, nếu như có khả năng, ta cũng muốn có một tiểu nha đầu."
Ta cười cười: "Tiểu nha đầu? Giống như con?"
Thím trừng mắt nhìn ta một cái: "Giống như con thì thôi, nhà chúng ta có một hỗn thế ma tinh như con là đủ rồi."
Nói đông nói tây một lúc, thím chợt trông thấy một thứ rơi ở mép giường. Thị cầm lên xem, là một con quay nhỏ gỗ khắc, mài tròn trịa nhẵn nhụi, quét sơn sáng bóng, hình dáng đầy khí thế.
Thị không khỏi ngắm nghía một lúc, hỏi: "Đồ chơi này làm rất khéo, là quan viên nào kính biếu thế?"
Ta ở trên giường nhô ra nửa cái đầu: "Cái này ư? Đây là Hoàng đế tự làm."
Thím kinh ngạc trợn tròn mắt, vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571199/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.