*Trích bài thơ "Cảm hoài kỳ" của Lý Dục (Bản dịch của phanlang)
Ta cực kỳ qua loa mà sinh một bé con như thế đó.
Một ca sinh đẻ đi hơn nửa cái mạng. Hai mắt ta đảo một cái, ngủ say ba ngày ba đêm trên giường rồng của Lý Tư Diễm. Theo như thím kể, ta vừa dính đầu vào gối một giây là ngủ, ngay cả tiếng khóc lanh lảnh của khuê nữ cũng không đánh thức được ta, có thể thấy được chất lượng giấc ngủ rất tốt.
Bởi vì sau khi ta sinh xong tức tốc tắt máy ngoại tuyến, cho nên chuyện xảy ra trong thời gian đó đều là thím thuật lại. Thị nói cho ta, mọi người đều cảm thấy thất vọng vì ta chỉ sinh một khuê nữ, chỉ có Lý Tư Diễm là vui vẻ, không, không thể dùng vui vẻ để hình dung. Mẹ con bình an, hắn mừng như điên.
Mượn lời của bà đỡ mà nói là: Bà ấy từng đỡ đẻ cho nhiều gia đình như vậy, rất nhiều nhà thấy thai đầu là con gái, mặc dù cũng vui mừng nhưng khó nén thất vọng, nhưng bệ hạ không giống vậy, phải nói là khoa tay múa chân mừng rỡ như điên. Quả nhiên Thiên tử có tầm nhìn rộng, không tầm thường.
Bà đỡ trong cung chọn tay nghề tốt, mồm mép càng tốt hơn, mở miệng là nói được ngay lời cát tường: "Tiểu Công chúa vầng trán đầy đặn, mặt mày như vẽ. Đúng là chọn lấy chỗ tốt của bệ hạ và nương nương đây mà! Ra đời vào mùa xuân vạn vật sinh sôi, vận mệnh này cao quý không kể xiết!"
Từng câu từng chữ đều đang vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571200/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.