Vào một sáng sớm mưa dầm rả rích nào đó, xe ngựa chạy vào trong cung.
Lưng eo đêm trước sử dụng quá độ chưa phục hồi, ta mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Lý Tư Diễm đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi đối diện ta, giũ ra một bộ trường sam tay áo rộng hoa lệ, ướm thử vào người ta.
"Dạo này nàng mảnh mai đi nhiều." Hắn không quá hài lòng nói: "Triều phục mới cắt hôm trước đã không vừa rồi."
Ta cúi đầu nói: "Không sao."
Hắn cố chấp kỳ lạ với chuyện này, gióng trống khua chiêng gọi nữ quan Thượng phục cục tới, bắt bọn họ dựa theo thay đổi thân hình của ta hiện tại.
Ta như một con rối người đứng thẳng đờ mặc bọn họ đo người. Lý Tư Diễm quay người trở về nội điện, lấy từ bên gối ra một hộp mạ vàng khảm ngọc, đưa cho ta nói: "Trẫm làm cho nàng một bộ trang sức."
Ta mở ra xem, bị ánh vàng sáng chói kia làm chấn động đến mức cả người run lên, đôi mắt trừng lớn hơn mấy phần.
"Đây là..."
Đây là một bộ trang sức tinh xảo không gì bằng, vàng đủ lượng, đá quý to, nhìn kiểu dáng giống như là tiêu chuẩn của Hoàng hậu, không, bộ này thậm chí còn lộng lẫy hơn bộ trâm cài của Ôn Bạch Bích lúc phong Hậu.
Hộp trĩu nặng trên tay ta, phỏng tay cực kỳ.
Bàn tay khớp xương rõ ràng của Lý Tư Diễm cầm lên một chiếc hoa tai, cụp mắt nhìn hồi lâu, đột nhiên cười tự giễu.
"Khoảng chừng hai tháng trước, trẫm cho rằng nàng đã thật sự chết bên ngoài, vì vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571198/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.