Không biết qua bao lâu, gông cùm trên tứ chi được cởi bỏ. Thân thể nhẹ bỗng, một đôi cánh tay cường tráng ôm ta rời khỏi chiếc giường đá kia.
Ta lại không có sức lực chống cự, cả người mềm nhũn rã rời như một con rối mất đi khớp nối.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, có một vật cứng rắn được nhét vào trong tay ta.
Giọng nói quyến luyến của hắn ghé lại gần tai ta, dụ dỗ nói: "Anh Anh, nàng mở mắt ra."
Sắc mặt ta xám ngắt như chết.
Hình như hắn đã hơi tỉnh táo rồi, lại nhẹ nhàng nắm lòng bàn tay ta, nói: "Nàng muốn báo thù trẫm đúng không? Trẫm cho nàng cơ hội."
Ta hé mắt ra. Sự bất lực trong nội tâm khiến ta không cách nào đối mặt với tình hình tàn khốc, nhưng hắn lại cưỡng ép lệnh ta mở mắt ra đối mặt với nó. Nam nhân này nhìn ta, ánh mắt sáng rực như con sói cô độc trên đồng hoang.
Tầm mắt dời xuống, ta nhìn thấy trong tay mình có thêm một thứ. Đó là một thanh sắt dài, đỉnh đầu gắn một miếng bàn ủi đã bị nung đến đỏ rực, tản ra hơi nóng mỏng manh.
Lý Tư Diễm bao lấy tay ta, để ta không đến mức vì không có sức mà cầm không chắc thanh sắt. Hắn dẫn ta ấn bàn ủi đỏ rực này lên bả vai hắn.
Tiếng "xèo xèo" rất nhỏ thoáng qua tai, trong không khí nhanh chóng bay ra mùi gay mũi của da thịt đốt cháy.
Ta sợ đến cả người phát run, tay chân như nhũn ra, một chữ cũng không nói nên lời. Bàn ủi tiếp xúc với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571197/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.