Mấy ngày nay ta rất bận rộn, gần như không có thời gian vẽ xuân đồ. Lư Sâm không có cửa đặt bản thảo, hận không thể gõ bát đòi bản thảo trước cửa nhà ta.
"Ta không nên đi tìm việc khác cho cô mà. Cuối cùng cô phủi mông chạy mất, ta đi đâu tìm họa sĩ tốt như cô?"
Ta cười hì hì: "Còn nhiều người vẽ giỏi hơn ta. Huynh cho mười lượng bạc tiền nhuận bút, chắc chắn bọn họ vui vẻ nhận."
Từ khi ta phát hiện Lư Sâm có thể kiếm được giá chênh lệch gấp năm lần từ một quyển xuân đồ bán chạy thì ta đã không vui rồi, đồ ông chủ thâm độc gian ác!
Lư Sâm đau lòng nói: "Bà cô nhỏ, vậy ta tăng gấp đôi phí nhuận bút cho cô, cô thấy thế nào?"
Ta đắc ý: "Thế còn tạm được."
***
Để khơi dậy nhiệt huyết của ta đối với vẽ xuân đồ, Lư Sâm nhất quyết kéo ta đi làm khảo sát thực địa cùng hắn. Hắn nói để cho ta xem giang sơn thương nghiệp hắn gây dựng vì ta.
Ta cảm thấy hành động này cực kỳ khó hiểu, bởi vì ta quả thực không nghĩ ra được xuân đồ có thực địa gì để mà khảo sát, nhưng thấy Lư Sâm quyết chí kéo ta ra ngoài, ta vẫn chậm chạp đồng ý.
Hắn mượn cho ta một bộ trang phục của tên sai vặt, bảo ta giấu tóc vào khăn đội đầu. Ta làm theo, hắn nhìn hồi lâu vẫn cảm thấy không đúng, nói với ta: "Dù gì cô cũng phải bó ngực vào một chút chứ."
Ta sững lại: "Huynh là người đầu tiên công nhận ta có ngực..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571192/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.