Sang năm sau, sáng sớm Trương Chí học vẽ cùng ta, xế chiều đến nhà tiên sinh học văn chương, buổi tối Tham Vi giám sát làm bài tập. Từ sớm đến tối ngựa không dừng vó, bị Trương Thiên "ngóng đệ hóa rồng" cưỡng ép lôi lên con đường thi cử.
Trương Chí là một đứa trẻ ngoan, tỷ tỷ sắp xếp như vậy đương nhiên là không dám phản kháng, chỉ có thể lặng lẽ tìm ta phàn nàn lịch trình một ngày của hắn quá dày đặc, hắn rất cực khổ.
Ta còn cảm thấy khó hiểu: "Chẳng phải thi trường công là như vậy sao? Lang quân gia đình giàu có ở Trường An một ngày ít nhất phải khổ học mất bảy canh giờ, ngươi đã được tính là không quá chăm chỉ rồi."
Trương Chí sợ ngây người: "Bảy canh giờ?"
Hắn ngập ngừng một chút: "Thực ra ta cũng không muốn đi khoa cử, đều là tỷ tỷ sắp xếp."
Ta nói: "Ngươi biết trong trường công Lạc Dương, tiên sinh dạy vẽ là người nào không?"
Hắn lắc đầu, nói thẳng không biết.
Ta nói: "Những năm qua có chủ của Thu Sảng Trai, Kính Hồ cư sĩ, đệ tử cuối cùng của Thấu Thạch cư sĩ. Bắt bừa một tiên sinh trong đó ra đều là bậc thầy hội họa, nhất là Kính Hồ cư sĩ. Chân dung Đương kim Hoàng đế chính là xuất từ tay ông ta."
Trương Chí lộ ra vẻ mặt vô cùng mê mẩn, dường như những họa sư vang danh kim cổ kia đều đứng trước mặt hắn vậy.
"Tòa nhà lớn thế này ở Trường An, một căn là phải ba ngàn lượng." Ta vẽ ra một con số: "Tại sao lại đắt như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571191/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.