Ta cười gian manh với Tiểu Xuyên: "Xuyên à, ta có thể không nói, thế nhưng đệ cảm thấy với tài trí nhạy bén của mẹ đệ sẽ không nhìn ra dạo này đệ bất thường sao?"
Tiểu Xuyên ngẩn người, ngay sau đó phát điên: "Toi rồi toi rồi, đệ đã bảo tại sao dạo này mẹ cứ đến Quốc Tử Giám tặng đồ mà, hóa ra là muốn bắt đệ tại trận!"
Thằng nhóc này lo nghĩ mấy hồi, đột nhiên ánh mắt sáng lên, bổ nhào về phía ta, nắm tay áo ta nói: "Tỷ, tỷ nghĩ cách cho đệ. Tỷ biết rõ việc yêu đương vụng trộm hơn đệ! Nếu đệ bị bắt được thì sẽ xong đời."
"Vậy đệ phải giúp ta trước." Ta vênh váo đắc ý bắt chẹt: "Cộng thêm mời ta ăn ba suất đá bào."
Tiểu Xuyên gật đầu như giã tỏi: "Nghe tỷ. Cần đệ làm gì?"
Ta ngoắc ngón tay với nó: "Ghé tai qua đây."
***
Thời gian một nén hương sau, Tiểu Xuyên dùng vẻ đẹp của mình giữ chân tiểu nha đầu canh viện, cũng đuổi Thục Thục đi mua đồ ăn vặt cho ta.
Sau khi hoàn thành một loạt nhiệm vụ, nó ra sức nháy mắt với ta từ xa, cơ mặt điên cuồng nhúc nhích.
Ta gật gật đầu, bắt chuẩn thời cơ nhân lúc trong sân không có ai, chạy nhanh như chớp tới bên cạnh động chồn ở chân tường.
Nhưng không ngờ là bên ngoài động chồn trống không, đường phố vắng vẻ còn sạch sẽ hơn mặt ta.
Ơ? Mạnh ca ca không ở đây sao?
Ta buồn bực gãi đầu một cái, ngước mắt nhìn trời, là giờ Mùi không sai.
Không phải là Mạnh Tự trêu ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571165/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.