Đứa bé dẫn đường kêu cha gọi mẹ chạy mất, ta ngơ ngơ ngác ngác đi lòng vòng gần nửa canh giờ, cuối cùng tìm được cánh cửa nào đó trên biển có một chữ Thẩm cực lớn.
Chữ Thẩm này còn khoe mẽ dùng kim tuyến tô viền, vừa nhìn đã biết là thẩm mỹ của thím.
Ta nhìn chữ Thẩm tràn đầy phong vị giàu xổi này, nghĩ thầm chẳng trách thím không muốn tái giá. Cuộc sống tái giá nào có tốt đẹp như khi ở vậy, có con trai không có mẹ chồng, toàn bộ Thẩm phủ mặc thị tạo tác.
Tiểu nha đầu Thục Thục mở cửa cho ta, vừa dẫn ta đi vào vừa nói với ta về việc hôm qua đột nhiên người trong cung tới đưa tin bảo ta sắp trở về, làm cho trên dưới Thẩm phủ trở tay không kịp.
Ta cười ha ha: "Kinh ngạc không, bất ngờ không?"
Thục Thục nói: "Cái khác thì vẫn ổn, nhưng mà bọn em đều tưởng là trong vòng mười năm cô không về được, cho nên phòng của cô..."
"Phòng của ta làm sao?" Ta thầm có linh cảm bất an.
Thục Thục đầy vẻ chính trực: "Phu nhân làm chủ, cho đổi thành gian chứa đồ!"
Ta suýt nữa cắm đầu xuống đất: Cái này đúng là đủ kinh ngạc!
Trong thời gian nói chuyện, Thục Thục dẫn ta đến phòng khách. Thím đã đợi trên bàn, trước mặt bày đầy các loại sơn hào hải vị, thậm chí mức độ xa xỉ không hề kém so với ngự thiện của Lý Tư Diễm.
Thị là một nữ nhân thực tế, chưa từng làm những nghi thức chào đón mang tính hình thức. Một bàn đồ ăn là cách thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571164/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.