Ban hôn, giải thích chính thức là nhân duyên được Hoàng đế đích thân chỉ định, là một loại ban thưởng cực lớn.
Theo quy định ban hôn bổn triều, ngoại trừ thánh chỉ ra, Hoàng đế còn cần tặng một phần quà mừng, người được ban hôn vừa có tiếng vừa có miếng, không thiệt đi đâu, khuyết điểm duy nhất chính là... hòa ly khá phiền toái.
Ta cảm thấy ta và Mạnh ca ca hẳn là không đến mức hòa ly, cho nên ta cây ngay không sợ chết đứng, ép sát từng bước để Lý Tư Diễm... ban hôn cho hai chúng ta.
Lý Tư Diễm không ngờ ta lại dám đưa ra yêu cầu này, sau phút sững sờ ngắn ngủi, hơi thở tàn bạo bừng bừng bốc lên quanh người hắn. Ta chỉ cảm thấy cổ áo thít chặt vô cùng quen thuộc, lại bị hắn túm lấy.
Hai chân lơ lửng, hơi thở nặng nề của hắn phả lên mặt ta, cắn răng nghiến lợi giận dữ nói: "Bảo trẫm cho phép đôi dã uyên ương các ngươi chắp cánh cùng bay? Thẩm Anh, ngươi thật biết nằm mơ. Trẫm cho ngươi mặt mũi, ngươi lại dám được đằng chân lân đằng đầu!"
"Phải, đúng là ta đang được đằng chân lân đằng đầu." Ta cười nói: "Tự ngươi nói ta muốn cái gì cũng được, vậy thì ta nói cho ngươi biết, ta không thèm mấy thứ bẩn thỉu đó của ngươi. Ta chỉ muốn một thánh chỉ ban hôn, gả cho Mạnh Tự trước bàn dân thiên hạ."
"Ngươi là đồ điên không biết điều!" Hắn tức đến xanh mét mặt mày, hai tay run rẩy, nắm vạt áo của ta đến nhăn nhúm: "Hai năm không có một tin tức,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571163/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.