Ta vẫn luôn là một con bé ăn hại sống an nhàn sung sướng, hơn mười mấy năm cuộc đời, thương tích lớn nhất từng chịu trên cơ thể cũng chỉ là loại tổn thương ngoài da kiểu như lúc leo cây bị ngã trầy da đầu gối.
Sau khi vào cung thương tích trở nên nhiều hơn, nhưng so sánh với bị một đao đâm vào xương bả vai thì quả thực không được tính là gì.
Phạm thái y tốn công sức lớn mới giúp ta cầm máu được. Máu không chảy nữa, cuối cùng người mới tỉnh táo hơn một chút. Ta mở mắt ra, cố gắng tập trung ánh mắt nhìn vào khuôn mặt mỗi người, Ngụy Uyển Nhi, Tiểu Điệp, Lý Tư Diễm... Cuối cùng, ánh mắt của ta dừng lại trên người Thụy Âm.
Thụy Âm khoanh tay đứng ở một bên, thấy ta nhìn nàng ta thì lặng lẽ quay đầu đi nhìn ra ngoài điện.
Ta nhìn chằm chằm nàng ta xuyên qua đám người ồn ào, một cơn phẫn nộ bốc lên đầu.
Vừa rồi lúc lão Thượng phục hành thích, cục diện hỗn loạn, đúng là ta định ngăn cản bà ta, nhưng sau khi ta đã chắc chắn Ngụy Uyển Nhi không sao thì không có ý định liều mạng với bà ta nữa. Về phần sau đó ta lại ngã ra ngoài, trên vai chịu tổn thương nghiêm trọng như vậy, tất cả đều là nhờ một chưởng của Thụy Âm lén lút đẩy ra ban tặng.
Thanh đao này không có mắt, nếu như vận may của ta kém hơn một chút, giờ khắc này còn có mạng ở đây không?
Càng nghĩ càng giận: Ta cũng coi là quen biết với Thụy Âm phần nào, bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571162/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.