Sau khi gặp Thượng Quan Lan, ta mở mày mở mặt trước mặt Thục Thục, từ đó trở đi, một khi nàng phê bình ta không để ý đến hôn lễ, ta sẽ lấy trường hợp của Thượng Quan Lan ra để so sánh, nói em nhìn xem, người ta ngay cả tên vị hôn phu cũng không nhớ, chẳng phải vẫn thuận lợi gả đi như thường sao.
Mặc dù Thục Thục cảm thấy ta đang lươn lẹo, nhưng nể tình dạo này ta tương đối yên tĩnh nên không mách với thím.
Nhưng thím có một câu nói rất sâu sắc: Trẻ con im ắng, ắt đang giở trò.
Tại sao gần đây ta yên tĩnh đây? Bởi vì ta đang ấp ủ một âm mưu lớn.
"Bạn nhỏ Tiểu Xuyên, đây chính là kế hoạch của tỷ tỷ, cần đệ phối hợp một hai." Vào một buổi chiều trong xanh, ta trải một bản kế hoạch tác quái ra trước mặt đệ đệ: "Đệ xem đi."
Tiểu Xuyên mơ mơ màng màng lại gần nhìn: "Đây là cái gì? Hồng anh trèo tường ngày mưa gió mùng bảy tháng bảy ký... Tỷ muốn ra ngoài? Mẹ đệ sẽ đồng ý ư?"
Ta tự tin nói: "Thím sẽ đồng ý. Ta nói đệ biết, hôm lễ Khất xảo chính là ngày Hoàng đế xuất cung chung vui với dân, Thục phi nương nương gửi thiếp cho ta, mời ta đàm đạo. Hôm đó thím có việc phải làm, vậy cũng chỉ có đệ và đám Thục Thục có thể đi theo ta. Đến lúc đó, he he, ta sẽ lấy cớ muốn cùng Thục phi ra ngoài du hồ, vậy chẳng phải có thể ở cùng Mạnh Tự một lúc rồi sao?"
Thẩm Tiểu Xuyên xụ mặt: "Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571166/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.