Ngụy Uyển Nhi tự giam mình trong phòng ròng rã hai ngày, sau đó ta xách theo một bình rượu ngon quan ngoại gõ cửa phòng nàng.
Gõ xong cảm thấy có lẽ mình mang hơi ít, thế là lại nhờ Tiểu Điệp mang giúp ta thêm một bình tới.
Tiểu Điệp từ chối: "Không được, uống rượu hại thân."
Ta khinh bỉ nói: "Em thật đúng là còn non và xanh, thương thân dù sao cũng tốt hơn thương tâm đi."
Tiểu Điệp mạnh miệng: "Em thấy đều không hề tốt đẹp gì, cô như vậy không phải khiến Tài nhân vừa thương thân vừa thương tâm sao?"
Nha đầu chết tiệt này!
Ta lại đi tìm Thụy Âm, Thụy Âm còn từ chối dứt khoát hơn, khuyên ta quay về phòng lấy ít đồ nhắm cho đủ bộ. Ta cảm thấy có lý, nghe nàng đi làm ít củ cải sợi muối, vừa bưng đĩa về phòng, chỉ thấy nàng ta lén lén lút lút cầm trâm bạc của mình châm vào trong rượu, còn nhấc bình rượu lên, rót một giọt lên cái khăn của nàng ta, ngửi ngửi.
Ta không còn gì để nói, thì ra vị này đang đề phòng ta đây.
Nàng ta thấy ta tới cũng không xấu hổ, thản nhiên cất khăn đi, nói: "Không phải là không tin Thẩm nương tử, chỉ sợ người chỗ Ngự Thiện Phòng sơ suất, lẫn mấy thứ không sạch sẽ vào."
Ta cười khô khốc: "Cẩn thận chút cũng nên."
Nàng ta nhìn ta thâm thúy: "Đúng vậy, nên."
Hai ngày nay ánh mắt Thụy Âm nhìn ta vô cùng kỳ quái, bỗng dưng khiến sau lưng ta ớn lạnh.
Ta không dám nói chuyện cùng nàng ta nữa, rùng mình một cái, vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571157/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.