Ta cảm thấy mình quả thực là kỳ tài bồi giấy kiệt xuất, cho dù bị bàn tay của Khánh Phúc vỗ về yêu thương, nhưng vẫn bồi bức tranh đến gần như không tỳ vết.
Mãi mới chờ đến lúc giấy khô, ta che giấu bức tranh bảo bối suốt một đường trở về Tuyên Vi điện như trộm cắp.
Ngụy Uyển Nhi nhìn thành phẩm xong thì cực kỳ hài lòng, không nén được nụ cười.
Mỗi lần nàng vui vẻ, trong mắt sẽ lấp la lấp lánh ánh sáng giống như tinh thạch lưu ly Tây Vực mà Lý Tư Diễm cất giấu. Giờ phút này đôi mắt hạnh thanh tú mang theo ánh sao đang vui vẻ nhìn ta, cong thành một hạt hạnh nhân đáng yêu.
Tiểu Điệp góp vui nói: "Dung mạo Thẩm nương tử lại giống Tài nhân đến mấy phần đấy, nhất là đôi mắt này đều là mắt hạnh vừa to vừa tròn, xinh đẹp cực kỳ."
Ngụy Uyển Nhi nghe vậy nhìn kỹ ta một chút, gật đầu nói: "Thật vậy, ngươi không nói ta còn không phát hiện ra, mà không chỉ riêng đôi mắt, mũi miệng đều có điểm giống. Chẳng trách ta vừa gặp Thẩm nương tử đã cảm thấy thân thiết, không cảm thấy là cung nhân bình thường mà giống như tỷ muội nhà mình vậy."
Ta vội vàng cười nói: "Tiểu Điệp chỉ toàn biết nịnh người, ta sao có thể đánh đồng với Tài nhân được."
Nguỵ Uyển Nhi nói: "Cô đừng nói như vậy, ta mới phát hiện hai chúng ta thật sự trông có chỗ tương tự, duy chỉ có khác ở kiểu tóc và lông mày. Lông mày của Thẩm nương tử hẳn là chưa từng sửa, nếu chăm chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571156/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.