Có lẽ là vì có hẳn bốn vầng trăng, tối nay cũng không quá lạnh. Ta mặc y phục lót bông, sau cổ rịn lớp mồ hôi mỏng. Đại Minh cung không hổ với tên của nó, vừa lớn vừa khoáng đạt. Tuyên Vi điện và hồ Thái Dịch trên bản đồ trông khá gần, nhưng thực ra cách nhau rất xa. Ta đi rất lâu, một gốc cây hoa cũng không thấy.
Người kia giống như một cái bóng u ám ở sau lưng ta, khoảng cách không gần không xa. Ta quay đầu trừng hắn, hắn cũng không đi, thật đáng ghét.
"Ngươi biết đi đến rừng hoa bên hồ Thái Dịch như thế nào không?" Ta quay người hỏi: "Chính là chỗ trồng rất nhiều hoa anh đào ấy."
Người kia liếc mắt sang một bên: "Trẫm không biết."
Ta ghét bỏ nói: "Ngươi còn vô dụng hơn cả cẩu Hoàng đế."
Hắn chế giễu lại: "Rốt cuộc là ai vô dụng? Ngươi lượn quanh hành lang ba vòng rồi, trẫm thấy ngươi có vòng vèo cả đêm cũng không đến được hồ Thái Dịch."
Ta lập tức tức giận: "Rõ ràng ngươi biết đường, ngươi còn gạt ta là không biết, người xấu!"
Đối phương thản nhiên nói: "Không sai, trẫm là người xấu."
Vì đối phương thừa nhận quá thẳng thắn, trái lại ta mất đi cớ mắng hắn, tức giận giậm chân: "Không giúp thì thôi, tự ta có thể tìm được đường."
Hắn theo sau lưng ta, thong dong nói: "Đi bên trái."
Ta hất cằm lên, đầu tiên là ngang bướng đi đường bên phải, một nén nhang sau đâm phải tường Nam, đành phải xám xịt quay về, chuyển sang đi đường mòn bên trái.
"Tại sao không tin lời trẫm?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571158/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.