Có một tiền bối từng viết: Năm ba mươi lăm, Sở phạt Tùy, Tùy nói: "Ta vô tội.", Sở nói: "Ta là dân man di." Ta cảm thấy rất thích hợp hình dung quan hệ của ta và Lý Tư Diễm.
Tiền bối viết câu nói này về sau vì không nghe lời mà bị cẩu Hoàng đế thời đó thiến¹. Ông dùng trải nghiệm đau đớn của cuộc đời để lại một lời khuyên nhủ: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
(1) Tìm hiểu thêm về Tư Mã Thiên và Sử ký của ông.
Để ngày mai thuận lợi xuất hành, ta chỉ có thể theo lời lão tổ tông khuyên bảo, đêm khuya chong đèn làm việc, viết cái liệt truyện đáng chết kia.
Trải giấy rồi mới nhớ ra, viết cái quần què, ngay cả mẹ Lý Tư Diễm họ gì ta cũng không biết.
Không còn cách nào, ta đến chính điện tìm Khánh Phúc đang trực đêm, hỏi ông ta: "Khánh Phúc, ông biết mẹ nhà bệ hạ họ gì không?"
Khánh Phúc kinh hãi biến sắc, giơ tay lan hoa chỉ, vẻ mặt quái đản kiểu dơ bẩn lỗ tai: "Sao ngươi có thể chửi bậy!"
Ta:... Đệch.
Ta giải thích với Khánh Phúc một hồi, ông ta mới hiểu ta muốn hỏi cái gì, thế là trả lời ta rất ngắn gọn: "Nhà ngoại Thái hậu họ Dư, trước khi vào Dịch Đình, phụ thân làm Thị lang ở Lại bộ."
Ta cảm ơn Khánh Phúc, trở về viết một tựa đề lớn trên giấy: Dư thị truyện.
Hồi lâu sau, ta thở dài một tiếng, lại nâng bút viết: Dư Thái hậu truyện.
***
Ngày hôm sau, ta mang "Dư Thái hậu truyện" vừa mới ra lò và đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571139/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.