Đúng thực là Mạnh Tự tới. Một khắc đồng hồ sau, y khom người lui ra khỏi thư phòng, cầm chiếu lệnh cẩu Hoàng đế phát cho để chỉnh sửa ý kiến, hòa nhã cáo từ Khánh Phúc.
Khánh Phúc gọi một tiểu thái giám, bảo hắn đưa Mạnh Tự trở về.
Trông thấy Mạnh Tự sắp đi, ta vội vàng chạy đến, nói với Khánh Phúc: "Đúng lúc ta cũng muốn đến Môn Hạ Tỉnh giao bản thảo khởi cư chú, để ta và Mạnh chủ thư cùng nhau ra ngoài đi."
Khánh Phúc liếc ta một cái, nói: "Không được."
Ta quýnh lên: "Chẳng phải trước đó ông nói không có chuyện của ta sao? Nếu không còn chuyện gì thì tại sao ta không thể đi."
Khánh Phúc thở dài một hơi, lạnh lùng nói: "Bệ hạ đã giao phó không cho ngươi ra cửa Tử Thần, ngươi quên rồi sao?"
Ta tức đến muốn mắng người, Mạnh Tự tiến lên một bước cản ta lại, chớp mắt nhìn ta, mỉm cười nói: "Dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, không ra được thì thôi. Chỉ là Mạnh mỗ đã lâu không gặp Thẩm khởi cư lang, thấy Thẩm khởi cư lang vẫn tràn trề sức sống như thế, rất là hoài cảm."
Khánh Phúc cay nghiệt chen miệng nói: "Nàng ta sao? Há lại chỉ tràn trề sức sống, quả thực là vô pháp vô thiên. Cá vàng trong hồ Thái Dịch cũng không náo động bằng nàng ta."
Ta không muốn quan tâm đến lão hoạn quan này, cúi đầu cố gắng nén nước mắt lại, nói: "Mạnh huynh cũng thế. Trung Thư Tỉnh sự vụ bề bộn, cần phải giữ gìn sức khỏe."
Mạnh Tự chỉ khẽ gật đầu, lại hàn huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571138/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.