Hôm đó ta vừa tắm rửa xong, chẳng mấy chốc lại lăn lê trong đất cát một vòng, cảm thấy mình bẩn vô cùng, dứt khoát tự tức tự nguôi, cũng không rảnh chứng minh với Lý Tư Diễm ta không yếu ớt, hùng hồn ngay thẳng đòi Tố Hành nước tắm.
Nhưng không ngờ là lần này Tố Hành không hề làm khó ta, không những nhanh nhẹn sắp xếp người chuyển thùng tắm và nước nóng tới, còn điều thêm hai tiểu nha đầu đến hầu hạ ta.
Ta được sủng mà lo.
Hai tiểu nha đầu, một người tên là Tiểu Kim Liên, là cung nữ ngày đó giúp ta tắm rửa, một người tên là Tiểu Kim Liễu, là muội muội của nàng ấy.
Cặp đôi Kim này kế thừa truyền thống tốt đẹp tám cái sào không chọc nổi quả rắm của cung nữ Tử Thần điện. Mặc ta nói cái gì, các nàng cũng không đáp lại. Thỉnh thoảng hai tỷ muội sẽ tụ lại thì thà thì thầm, vừa thấy ta tới là tốc độ ngậm miệng còn nhanh hơn vịt chạy trối chết.
Ta bứt rứt đến gần như phát điên, sau mấy ngày nghỉ ngơi, ta không quan tâm vết thương ở chân, xin Lý Tư Diễm đi làm trước thời hạn.
Lý Tư Diễm vô tình bác bỏ, lý do là thông cảm ta bị thương nặng chưa lành, sợ có trở ngại viết sách.
Ta đành phải nằm thêm vài ngày, không có việc gì thì lấy giấy Tuyên ra cắt giấy tiền, cắt một cái sọt lớn thật đầy. Ta sợ cha và ca ca ta xuống dưới đó không có tiền tiêu. Lúc còn sống, bọn họ đã không có ý thức quản lý tài sản, bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571137/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.